Chỉ số trích dẫn xuất hiện trong hồ sơ ứng tuyển, hồ sơ xét chức danh, và trong cách giới học thuật nói về nhau. Chúng tiện vì gọn — một con số thay cho cả sự nghiệp.
Nhưng chúng đo một thứ hẹp hơn nhiều so với những gì người ta dùng chúng để kết luận.
Các chỉ số thường gặp
Tổng số trích dẫn. Đơn giản nhất, và dễ bị chi phối bởi một công trình duy nhất được trích nhiều.
Chỉ số h. Đo cả số lượng lẫn mức được trích: một người có chỉ số h bằng n nghĩa là có n công trình, mỗi công trình được trích ít nhất n lần. Cân bằng hơn tổng trích dẫn, nhưng chỉ tăng theo thời gian và không bao giờ giảm, nên nó thiên vị người làm nghề lâu năm.
Các biến thể của chỉ số h — cố gắng khắc phục nhược điểm bằng cách tính thêm công trình được trích nhiều, hoặc chia theo số năm.
Chỉ số ảnh hưởng của tạp chí. Đây là chỉ số của tạp chí, không phải của bài báo. Đăng ở tạp chí có chỉ số cao không có nghĩa bài của bạn được trích nhiều — phân bố trích dẫn trong một tạp chí thường rất lệch, một số ít bài chiếm phần lớn trích dẫn.
Chỉ số theo lĩnh vực chuẩn hoá — cố gắng so sánh công bằng giữa các ngành bằng cách quy chiếu về mức trung bình của ngành.
Những gì chỉ số không đo
- Chất lượng của công trình. Trích dẫn đo mức được chú ý, không đo mức đúng đắn. Một bài sai nổi tiếng vẫn được trích rất nhiều.
- Đóng góp thực tế ngoài giới học thuật — chính sách, thực hành, giảng dạy.
- Vai trò của bạn trong công trình nhiều tác giả.
- Giá trị của công trình chưa được nhận ra — nhiều nghiên cứu quan trọng chỉ được trích nhiều sau nhiều năm.
- Chất lượng giảng dạy và hướng dẫn.
- Công việc xây dựng cộng đồng nghiên cứu — phản biện, tổ chức hội thảo, biên tập.
Các sai lệch quan trọng
Khác biệt giữa các ngành là rất lớn. Đây là điểm quan trọng nhất và hay bị bỏ qua.
- Tập quán trích dẫn khác nhau — một số ngành trích rất nhiều nguồn, một số ngành trích ít.
- Nhịp công bố khác nhau — có ngành công bố nhanh, có ngành mất nhiều năm cho một công trình.
- Quy mô cộng đồng khác nhau — ngành đông người thì số trích dẫn tự nhiên cao hơn.
- Ở nhiều ngành khoa học xã hội và nhân văn, sách chuyên khảo mới là hình thức chính, mà cơ sở dữ liệu trích dẫn thường bao phủ sách rất kém.
Hệ quả: so sánh chỉ số giữa hai người khác ngành gần như vô nghĩa.
Sai lệch về ngôn ngữ và địa lý. Công trình đăng bằng tiếng Anh ở tạp chí quốc tế được đếm; công trình đăng bằng ngôn ngữ khác ở tạp chí trong nước thường không nằm trong cơ sở dữ liệu — dù có giá trị thực tiễn lớn tại nơi đó.
Sai lệch theo thời gian nghề nghiệp. Người mới bắt đầu luôn có chỉ số thấp, không phản ánh gì về chất lượng.
Sai lệch do gián đoạn. Người nghỉ chăm con, nghỉ ốm, hoặc chuyển ngành có chỉ số thấp hơn ở cùng độ tuổi.
Khác biệt giữa các cơ sở dữ liệu. Cùng một người có chỉ số khác nhau đáng kể ở các nguồn khác nhau, vì phạm vi bao phủ khác nhau.
Cách trình bày hồ sơ cho công bằng
- Ghi rõ nguồn và ngày lấy số liệu. Con số không có nguồn không có ý nghĩa.
- Nêu bối cảnh ngành nếu ngành bạn có tập quán trích dẫn thấp.
- Mô tả đóng góp của mình trong các công trình nhiều tác giả, thay vì chỉ liệt kê.
- Nêu các đóng góp không đo bằng trích dẫn — phần mềm, bộ dữ liệu, tài liệu giảng dạy, tác động chính sách, hoạt động phổ biến khoa học.
- Giải thích gián đoạn nếu có, một cách ngắn gọn và không phòng thủ.
- Chọn vài công trình tiêu biểu và nói rõ ý nghĩa của chúng, thay vì để danh sách tự nói.
Với người đánh giá hồ sơ
- Đọc công trình, đừng chỉ đọc chỉ số.
- Không so sánh chỉ số giữa các ngành.
- Tính tới số năm làm nghề và các gián đoạn.
- Chú ý các đóng góp không được đếm — dữ liệu, phần mềm, giảng dạy, phục vụ cộng đồng.
- Cảnh giác với việc dùng chỉ số tạp chí để đánh giá bài báo — đây là cách dùng sai đã được nhiều tổ chức khoa học khuyến cáo.
- Xem xu hướng hơn là con số tuyệt đối.
Về việc thao túng chỉ số
Cần nói rõ vì đây là vấn đề có thật:
- Tự trích dẫn quá mức, chia nhỏ một nghiên cứu thành nhiều bài, hoặc thoả thuận trích dẫn lẫn nhau — đều làm tăng chỉ số mà không tăng đóng góp.
- Các cách này ngày càng bị phát hiện — nhiều cơ sở dữ liệu và tổ chức đã có cơ chế rà soát, và hậu quả với uy tín rất nặng.
- Tên bạn gắn với công trình suốt đời. Một chỉ số cao đạt được bằng cách này không bù được thiệt hại khi bị phát hiện.
Cách nhìn cân bằng
Để không rơi sang thái cực ngược lại — chỉ số vẫn có ích:
- Chúng cho một hình dung ban đầu về mức độ công trình được cộng đồng sử dụng.
- Chúng hữu ích khi so sánh trong cùng ngành, cùng giai đoạn nghề nghiệp.
- Chúng khách quan hơn danh tiếng truyền miệng ở một số khía cạnh.
Vấn đề không nằm ở bản thân chỉ số mà ở việc dùng chúng thay cho việc đọc công trình.
Một điều đáng nhớ
Chỉ số trích dẫn trả lời câu hỏi công trình của bạn đã được người khác dùng tới mức nào — không hơn.
Đó là một thông tin đáng biết, nhưng nó không phải câu trả lời cho câu hỏi công trình của bạn có giá trị hay không. Hai câu hỏi đó khác nhau, và chỉ có câu thứ nhất là đếm được.
Câu hỏi thường gặp
Chỉ số h đo gì?
Một người có chỉ số h bằng n nghĩa là có n công trình, mỗi công trình được trích ít nhất n lần. Nó cân bằng hơn tổng trích dẫn nhưng chỉ tăng theo thời gian nên thiên vị người làm nghề lâu năm.
Đăng ở tạp chí có chỉ số ảnh hưởng cao nghĩa là bài tốt?
Không. Đó là chỉ số của tạp chí chứ không phải của bài báo — phân bố trích dẫn trong một tạp chí thường rất lệch, một số ít bài chiếm phần lớn trích dẫn.
Vì sao không so sánh chỉ số giữa các ngành?
Vì tập quán trích dẫn, nhịp công bố và quy mô cộng đồng khác nhau rất lớn. Ở nhiều ngành xã hội và nhân văn, sách chuyên khảo là hình thức chính mà cơ sở dữ liệu bao phủ rất kém.
Chỉ số có đo chất lượng không?
Không. Trích dẫn đo mức được chú ý chứ không đo mức đúng đắn — một bài sai nổi tiếng vẫn được trích rất nhiều.
Nên trình bày chỉ số trong hồ sơ thế nào?
Ghi rõ nguồn và ngày lấy số liệu, nêu bối cảnh ngành, mô tả đóng góp của mình trong công trình nhiều tác giả, và nêu các đóng góp không đo bằng trích dẫn.